Những vô tâm của anh, em biết hết, em nhận ra hết. Nó làm em vô cùng buồn tủi. Những lúc đó, lý trí em bảo rằng: “không thể tiếp tục ở bên cạnh người này nữa. Những tổn thương bên cạnh họ thế là đủ lắm rồi. Mình không đáng để bị như vậy. Chẳng cần có tình yêu thì mình vẫn sống tốt. Phải thật mạnh mẽ cho họ xem”. Vâng em đã nghĩ vậy. Nhưng em là người suy nghĩ và hành động luôn mâu thuẫn. Và em cứ thế ở bên cạnh anh!

Hôm nay, tôi ngồi đọc lại những bài viết của mình. Thì ra, đã có những quãng thời gian tôi yếu đuối, dại khờ đến như vậy. Tôi nhận ra, sau bao nhiêu tháng ngày qua đi, tôi…vẫn không thay đổi!Đã lâu rồi không viết bài. Chẳng phải không còn cảm xúc, chẳng phải cuộc sống đã bình yên. Là do có quá nhiều cảm xúc nên không thể dùng từ ngữ mà viết hết, có quá nhiều ồn ào khiến bản thân phải thu mình lại, không dám ló ra khỏi vùng an toàn.

Sau bao nhiêu ngày tháng, tôi vẫn là cô gái mong manh chưa có được chỗ dựa vững chắc về tất cả. Tôi tự hỏi tại sao mình lại yếu đuối như vậy? Tôi đã từng nghĩ, khi rơi vào tình yêu, tôi sẽ là người nắm được buông được, là người khiến cho mọi người phải sợ hãi trước sự cứng rắn, mạnh mẽ của mình. Nhưng…đó chỉ là những gì tôi nghĩ. Còn làm…tôi không làm được. Tôi cho người ta hết những yêu thương tôi có, cho người ta cái quyền điều khiển cảm xúc của bản thân. Đến tận giờ phút này, tôi vẫn là cô gái ngây thơ ngày nào, cho rằng chỉ cần họ hiểu được tình cảm của mình thì chuyện gì cũng có thể giải quyết. Nhưng…tôi vẫn lầm tưởng!

Con gái khi yêu, cứ nghĩ mình mạnh mẽ lắm. Nhưng không phải...

Tôi rất muốn biết:Tại sao đến bây giờ chuyện tuổi tác vẫn còn quan trọng đến vậy? Tại sao ba từ “miệng thiên hạ” lại có sức ảnh hưởng đến cuộc đời của những con người trong cái “thiên hạ” này đến thế? Những điều mà tôi muốn biết nhất chính là những điều đang đè nặng lên cuộc sống của tôi, luẩn quẩn mãi không chịu buông tha tôi!

Tôi nhỏ bé lắm! Sức của tôi chẳng thể giết chết một con người, lời nói của tôi chẳng thể đến tai được hàng nghìn, hàng vạn con người đang đâu đó nói xấu về tôi. Nhưng họ thì chắc không biết rằng lời nói của họ đang giết dần cuộc sống của tôi, lấy đi dần những hạnh phúc mà đáng ra tôi có được. Nếu có thể, tôi sẽ đến từng người để xin đừng nói gì về tôi, gia đình tôi có đức, có phước hay không cũng xin đừng phán xét. Làm ơn đừng cho mình quyền quyết định cuộc sống của người khác nữa! Tôi ước họ có thể biết được cuộc sống của tôi đang như thế nào!

Nói thì nói vậy thôi! Nhân tố “thiên hạ” hay gia đình cũng chỉ là yếu tố bên ngoài thôi! Vấn đề chính vẫn là anh đó – người em yêu ạ!

Con gái khi yêu, cứ nghĩ mình mạnh mẽ lắm. Nhưng không phải...

Anh biết không, người ta thường nói: con gái khi yêu đừng nên quá bi lụy, quá dựa dẫm vào người đàn ông. Đừng nên cho người ta thấy mình cần người ta. Như vậy sẽ không được coi trọng. Ờ thì em cũng biết vậy, cũng muốn làm vậy, nhưng con người em như nào chắc anh đã rõ. Em yêu ai lại càng muốn cho người ta thấy được em yêu người ta như thế nào. Và cũng bởi vậy nên em luôn là người nhận về tổn thương. Ngộ không? Em giống như ngược tậm, thích ngược đãi với bản thân. Càng đau em càng dấn sâu. Đôi khi lý trí của em thức tỉnh, biết mình làm vậy là sai, là ngây ngốc. Nhưng…em vẫn làm đó thôi!

Em đã yêu anh bằng tất cả những gì em có, nói ra hết tất cả những yêu thương em dành cho anh. Người ta bảo cho đi không cần nhận lại là sai. Em vẫn luôn mong anh hiểu hết được lòng em, anh có thể đáp lại những ân tình em trao cho anh. Hạnh phúc đối với em đơn giản lắm! Là được ở bên nhau, được hàng ngày thấy người kia dù vui buồn, khó khăn, mệt mỏi thế nào. Em chẳng cần tiền tài, danh vọng hay gì đó cao sang, chỉ cần có thể vui đùa cười nói mỗi ngày, chỉ cần em có anh là đủ. Có thể tâm lý của con gái đơn thuần hơn con trai. Nhưng mình chỉ cần vậy thôi anh ạ!

Những vô tâm của anh, em biết hết, em nhận ra hết. Nó làm em vô cùng buồn tủi. Những lúc đó, lý trí em bảo rằng: “Không thể tiếp tục ở bên cạnh người này nữa. Những tổn thương bên cạnh họ thế là đủ lắm rồi. Mình không đáng để bị như vậy. Chẳng cần có tình yêu thì mình vẫn sống tốt. Phải thật mạnh mẽ cho họ xem”. Vâng em đã nghĩ vậy. Nhưng em là người suy nghĩ và hành động luôn mâu thuẫn. Và em cứ thế ở bên cạnh anh!

Con gái khi yêu, cứ nghĩ mình mạnh mẽ lắm. Nhưng không phải...

Anh ạ! Đi qua giông bão mới biết ai thật sự yêu mình, ai thật sự sẽ ở bên mình. Chúng ta bên nhau, anh chẳng cần phải đánh đổi điều gì, chẳng cần phải từ bỏ ai. Thứ anh có được là thêm một người yêu thương và sẵn sàng hy sinh vì anh. Những bài văn diễn tả cảm xúc em viết cho anh chắc cũng đủ nhiều, hơn cả những dòng trên này em viết. Nhưng nó chẳng thể nào tả hết được nỗi niềm của em. Chỉ hy vọng anh có thể hiểu, có thể cảm nhận được!Con người ta có thể thay lòng đổi dạ nhanh lắm. Có thể một lúc nào đó em không còn yêu anh nữa, em cũng không biết. Nhưng hiện tại, em vẫn là người của anh! Vẫn luôn là như vậy!

Muội của Ca!