Chúng ta sẽ như thế nào khi mà đến mãi sau này chúng ta vẫn không thể dành cho mình một mối quan tâm riêng. Chúng ta đã thật sự yêu quí bản thân mình hay chưa? Hay chúng ta vẫn chỉ là người sống dưới ước mơ của người khác. Ở tuổi 25 này, chúng ta vẫn sống chứ?

Ở cái tuổi 25 này đã có quá nhiều việc để nói đến. Công việc, tiền bạc, tình bạn, tình yêu và tình thân.

Đôi khi chúng ta thật sự như bao người từng nói, tuổi 25 – tuổi của chênh vênh.

Chúng ta bây giờ như đang đứng trên cái cân có 2 đầu. Phải đứng sao cho thật ngay ngắn và phải biết giữ thăng bằng cho cả cán cân cuộc đời mình không quá chênh cũng không quá lệch.

Ở tuổi 25 này, chúng ta sống cho bản thân hay cho ước mơ người khác?

Ở tuổi 25, sau tất cả mọi cố gắng để tìm đến được ước mơ, hoài bão của mình thì chúng ta vẫn không thể chiến thắng được cái mác của con nhà nòi. Ở độ tuổi này, so với nhiều người khác, chúng ta được bố mẹ sắp xếp cho một công việc được cho là ổn định với một mức lương tuy không nhưng vẫn chép miệng cho là ổn định, đấy được bố mẹ gọi là “may mắn”.

Ở tuổi 25, ở cái tuổi mà bạn bè cùng trang lứa đã tay xách nách mang con cái, lo lắng công việc 2 bên gia đình nội ngoại thì mình ngồi đây nhìn vô định về khoảng không của tương lai, hoang man về chính mình. Thật ra, chúng ta vẫn chỉ là một đứa trẻ con trong thân xác của kẻ 25 tuổi đời.

Ở tuổi 25 này, chúng ta sống cho bản thân hay cho ước mơ người khác?

Người ta bảo rằng, tuổi trẻ nên cứ thoải mái làm những điều mình thích, theo đuổi những gì mà mình đam mê. Ấy vậy, khi mà sức trẻ dâng trào với những hoạch định xa vời bỗng giật mình nhìn thấy những vết nhăn, vết chân chim in hằn mắt mẹ thì mọi thứ bỗng chốc thu bé lại bằng hạt cát rồi nhấn chìm xuống đáy lòng. Khi mà những ý chí muốn đánh bỏ mọi thứ để xây dựng theo ước mơ của mình bỗng giật mình nhìn thấy những tự hào trong mắt bố mẹ khi mình được làm việc nơi bố mẹ mong muốn thì mọi thứ bỗng chốc như thành Troy sụp đổ, hoang tàn.

Ở tuổi 25, chúng ta không thể vì chính kiến cá nhân mà đem lại nỗi âu lo hằng đêm của bố mẹ. Để con trở thành một viên chức nhà nước như ước mong bố mẹ đã bor không ít khối tài sản đã dành dụm bao năm. Xã hội tha hóa, con người trở thành nô lệ của đồng tiền. Đến nơi làm việc, dưới các mác con nhà nòi, người ta không xem trọng chất lượng nữa, chỉ cần biết vào đấy tốn bao nhiêu, bố mẹ là ai trong xã hội này.

Ở tuổi 25 này, chúng ta sống cho bản thân hay cho ước mơ người khác?

Ở cái tuổi 25, chúng ta sống với ước mơ của mẹ, với niềm tự hào của ba. Ở cái tuổi mong muốn vẫy vùng muôn nơi thì lại khép nép với bộ đồ công sở, làm việc theo những điều đã được hoạch định rõ ràng, máy móc. Ở cái tuổi chỉ mong mọi người có thể lắng nghe mình thì ngược lại làm theo răm ráp thời gian biểu được đề ra, một khuôn khổ đầy nhàm chán.

Ở tuổi 25, cái tuổi người ta cho rằng may mắn khi có bố mẹ là người trong ngành thì con cái không cần phải lo lắng gì nữa. Hay với cái tài sản kết xù của gia đình thì con chẳng cần phải làm gì cũng trở thành đôi giày kim cương. Kẻ sinh ra đã ngậm thìa vàng, kẻ sinh ra để làm ra cái thìa vàng đấy. Cả hai đều không có sự lựa chọn.

Ở tuổi 25 này, chúng ta vẫn chỉ là con cá vàng trong cái hồ 80 ngàn đồng.